Nhà cách mạng Nguyễn Đức Cảnh sinh nǎm 1908, quê thôn Diêm Điền, huyện Thụy Anh (nay là thị trấn Diêm Điền, huyện Thái Thụy), tỉnh Thái Bình. Khi còn là học sinh Trường Thành chung Nam Định, ông đã tham gia phong trào học sinh đòi thả Phan Bội Châu và truy điệu Phan Châu Trinh nên bị chính quyền thực dân đuổi học (1925-1926). Từ đó ông lên Hà Nội sinh sống và hoạt động cách mạng, làm ở Nhà in Lê Văn Tân và tham gia nhóm Nam.
![]() |
| Mẫu tem về Nguyễn Đức Cảnh (1984) |
Năm 1927, ông sang Quảng Châu dự lớp huấn luyện chính trị của Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội và trở thành hội viên của Hội. Đầu năm 1928, ông về nước hoạt động, là Bí thư Tỉnh bộ Hải Phòng rồi Ủy viên Ban Chấp hành Kỳ bộ Bắc Kỳ của Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội, trực tiếp làm Bí thư Khu bộ Hải Phòng. Ông tham gia thành lập Chi bộ Cộng sản đầu tiên gồm 7 người tại nhà số 5D phố Hàm Long - Hà Nội (3-1929); tham gia thành lập Đông Dương Cộng sản Đảng (6-1929); tham gia thành lập và trở thành người lãnh đạo đầu tiên của Tổng Công hội Đỏ Bắc Kỳ (7-1929).
![]() |
| Phong bì in tem Nguyễn Đức Cảnh (1984) |
Đầu năm 1930, ông cùng Trịnh Đình Cửu đại diện cho Đông Dương Cộng sản Đảng dự hội nghị hợp nhất với An Nam Cộng sản Đảng do Nguyễn Ái Quốc chủ trì tại Cửu Long - Hương Cảng, thành Đảng Cộng sản Việt Nam. Cuối năm 1930, ông được Trung ương cử vào công tác tại Vinh, tham gia Thường vụ Xứ ủy Trung Kỳ. Tháng 4-1931, ông bị bắt ở Vinh, bị thực dân Pháp kết án tử hình và đưa lên máy chém tại Hải Phòng ngày 31-7-1932, khi đó ông mới 24 tuổi. Nguyễn Đức Cảnh là một chiến sĩ cộng sản kiên cường, bất khuất, đã cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp cách mạng của Đảng và nhân dân Việt Nam.


































